Thứ năm, tháng mười 08, 2009

Không đầu không cuối

5/10/09

Sáng đi làm. Đường phố dạo này đông đúc lạ thường. Ko hiểu do mình hay đi làm muộn hay dân số HN đã tăng đáng kể. Mà mình cũng là 1 trong những nhân tố góp phần làm dân số HN tăng trong mấy năm gần đây! Hehe.

Sáng nào cũng như sáng nào. 10 sáng như 10. Cứ lúc nào vượt qua cái dốc để lên đê thì mình cũng phải đi trái đường mất 1 đoạn. Lúc nào mình cũng có ý thức đi chầm chậm, để có cơ hội là vọt sang phải làm công dân gương mẫu. Thế mà cái lão lai 1 sọt rau lóng ngóng thế nào lại cứ nhằm xe mình mà tiến. May quá lão lách được qua, mình ko hề hấn gì! Vậy mà cái thằng ôn đi sau (chả hiểu con cái hay đồng nghiệp) lại cứ quay sang lườm mình. Ban đầu, mình tưởng mình mang bộ mặt xã hội nên nó nhìn. Nhưng tự nhiên cứ thấy mặt mũi hầm hè nhìn chòng chọc vào mình, tức quá, mình lườm lại. Và mình với anh ý cố tình vượt qua nhau bằng 4 con mắt nổ đom đóm. Tsb nhà nó chứ, chưa sáng đã sinh sự!

Ấm ức tí, mình lại cho xe bon bon. Đường này thì chả bao giờ tắc rồi, cứ tà tà mà đi thôi. Đến ngã tư gần nhà máy nước, lại gặp quả xe máy với ô tô, ko ai chịu nhường đường ai. Thực ra cái thằng xe máy sai lè lè, nhưng lại cứ thích nghênh ngang. Đúng là bếp dầu đòi đương đầu với bếp ga. Nhìn bộ mặt thằng ku đi xe máy tức cười quá, khiến mình phải bật cười. Nó vênh mặt nhìn người lái xe ô tô, ra cái điều là phải nhường đường nó nó đi! Nó làm mình chợt nhớ ra ngày nào về quê với bố, cũng đường hẹp, qua cầu... Ôi, đúng là thanh niên, lúc nào cũng nghênh ngang. Có lẽ anh chở sọt rau kia cũng lườm mình vì cái thái độ của mình chăng? Haiz, hành vi thật là khó điều chỉnh.

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét

Followers

Disqus for Thuynt's blog